Đừng làm tổn thương vợ, người đã từ bỏ tuổi thanh xuân để yêu bạn

9:16 PM |
Haycuyeu.com – Người ta bảo không sai. Tình yêu là bình minh của hôn nhân. Hôn nhân là hoàng hôn của tình yêu. Chẳng lẽ thời gian làm thay đổi tình yêu? Hay tình yêu bị thời gian bào mòn?
Sáng mới mở mắt dậy, tôi đã nghe tiếng loảng xoảng phát ra từ nhà hàng xóm. Thì ra anh hàng xóm lại đập đồ, lại đánh chị nhà bên ấy. Định trùm chăn ngủ tiếp, thì tiếng động càng phát ra chói tai. Tiếng chị ấy nức nở, bao trùm không gian yên tĩnh buổi sáng. Tôi thở dài…

Đang mùa World Cup, hằng đêm anh ta cá độ lên cả trăm triệu, xe cộ trong nhà cầm cố cho tiệm cầm đồ, tiền bạc dành dụm bao nhiêu điều đổ vào đó. Của hồi môn lúc chị ấy đi lấy chồng cũng thua sạch trong mấy đêm cá độ. Mặc cho chị hết lời can ngăn, nội ngoại khuyên bảo mà anh vẫn không hồi tâm chuyển ý.
Nhớ thời chưa lấy nhau, anh chị ấy cùng học chung lớp đại học. Bao người theo đuổi mà chị không ưng, chị để ý anh. Anh thì học giỏi, điềm đạm và chín chắn hơn các chàng trai cùng trang lứa. Anh cũng thích chị, rồi ra sức theo đuổi ròng rã mấy tháng trời. Thấy anh chân thành, chị mới nhận lời yêu. Rồi cả hai ra trường, tìm được công việc ổn định, rồi đi đến hôn nhân.
Bên ngoại thấy chị lấy chồng xa, xót con gái cưng cũng không muốn gả. Nhưng thấy anh chăm lo làm ăn, gia đình tử tế, quan trọng hơn hết cả là hai đứa yêu nhau. Rồi cũng cho con gái đi lấy chồng xa, kết hôn xong anh chị ra mua nhà ở riêng. Tưởng chừng đâu cuộc sống vợ chồng son rất đầm ấm, hạnh phúc. Anh gặp trục trặc trong công việc, rồi thôi làm, anh cao ngạo của ngày xưa bị sụp đổ. Anh đâm ra chán chường, sa vào cá độ đá banh. Đồ đạc trong nhà bị anh bán sạch, chị khóc cạn hết cả nước mắt cũng không ăn thua gì.
Chị nhiều lần can ngăn, bảo anh quay đầu, chăm lo làm ăn, rồi hai người làm lại từ đầu. Anh như mất lý trí, như bị con ma cá độ cám dỗ. Không những vậy, mỗi lần thua độ, anh nhậu xỉn rồi về kiếm chuyện, đánh đập chị. Nội ngoại ở xa không thể can gián kịp thời, vì thương anh, thương con, chị nhẫn nhục chịu đựng hết lần này đến lần khác.
Không phải chị không muốn buông tay, mặc kệ anh. Nhưng chị nhớ lại khoảng thời gian hai người yêu nhau, trải qua bao kỉ niệm, sự chân thành của anh làm tan chảy trái tim của chị. Chị chỉ muốn anh từ bỏ, rồi cả hai sẽ bắt đầu lại từ đầu, vậy mà anh chưa biết ân hận, vẫn sa sút đến vậy.
Sáng nay. Khi đập hết đồ đạc. Anh ta lấy xe chạy đi. Tôi thấy chị khóc sưng cả mắt. Dáng vẻ tuyệt vọng, đáng thương đến nao lòng. Rồi chị gom đồ đạc, sửa soạn quần áo cho con bé nhỏ. Gõ cửa nhà tôi, nhờ tôi giao cho anh bức thư. Chị bảo với tôi, ôm bé về quê ngoại. Nhìn bóng lưng chị khuất cuối đường, sao nước mắt của tôi cũng chực chờ rơi.
Tôi, cô gái với giấc mơ màu hồng. Cũng muốn tìm được chàng trai lý tưởng của cuộc đời, yêu họ bằng tình yêu chân thành của mình. Mà hàng xóm của tôi, nhìn cuộc hôn nhân của họ, cô gái như tôi trở nên ngán ngẩm. Tôi tự hỏi, rồi cuộc đời mình sẽ ra sao? Yêu hay không yêu, cái nào mới là lựa chọn tốt?
Anh về, thấy nhà tan hoang không một bóng người. Nhận bức thư từ tay tôi, khóe mắt anh khẽ lay động.
Chiều nay mưa.
Tôi sợ ở nhà một mình.
Khi ngoài kia tiếng mưa nức nở
Khi trời buông những tia sấm oán giận
Khi trái tim chật hẹp và mệt mỏi
Hoảng sợ và cô đơn.
Đứng ở cửa sổ. Tôi thấy. Mình anh bên bát mì nghi ngút khói.
Tuyến Ngọc

Tại sao con gái cứ phải lấy chồng hả mẹ?

9:11 PM |
Haycuyeu.comCon có một nhan sắc đủ dùng, một trí thông minh không quá tệ, một gia đình yêu con vô điều kiện, một mái ấm để quay về vậy thì tại sao con phải dốc lòng dốc sức cho những tình cảm vơi đầy ngoài kia khi mà người ta không xứng đáng, con muốn chăm sóc người thân của con chứ không phải một người dưng xa lạ.
Đã lâu rồi con không viết, con không dành hàng giờ cho cuốn nhật ký hay đánh word để gửi blog hay các trang tâm sự. Đã lâu rồi con cũng không về với mẹ chỉ để kể lể chuyện tình cảm của con. Con bị cuốn theo những cái gọi là bộn bề cuộc sống, là tương lai, là công việc, là hoài bão, là tham vọng.
Trước đây mẹ từng nói “con gái yêu nhiều sẽ mất duyên” khi thấy con cứ chấp chới giữa các mối tình không đầu không cuối, con thì không sợ mất duyên, con chỉ lo tim con sẽ ít đập nhanh hơn, vì bình tĩnh, bình tĩnh vì từng trải.

Và thực sự bây giờ con đã chẳng còn bị lênh đênh trong những tình cảm khó kiểm soát nữa.Ngày hôm nay con đã trưởng thành hơn rất nhiều, con hiểu con có một nhan sắc đủ dùng, một trí thông minh không quá tệ, một gia đình yêu con vô điều kiện, một mái ấm để quay về vậy thì tại sao con phải dốc lòng dốc sức cho những tình cảm vơi đầy ngoài kia khi mà thực sự người ta đâu xứng đáng.
Tại sao con được bố mẹ nuôi dưỡng bao nhiêu năm trời mà con lại phải về chăm sóc cho những người dưng xa lạ. Con cảm thấy sợ hãi trước những mối quan hệ hôn nhân, bộn bề trước lo toan cuộc sống cơm áo gạo tiền, lo lắng trước những mối quan hệ ngoài luồng. Tại sao con gái cứ phải lấy chồng hả mẹ?
Ngày trước con cũng từng một thời yêu đương mơ mộng, kiếm tìm những tình cảm không đầu không cuối. Rồi cuối cùng con lại trở lại với một trời hoang hoải.
Con tự hỏi trên đời này sẽ có bao nhiêu người con gái như con? Yêu nhầm người và thương sai lúc. Đường yêu gấp khúc, loanh quoanh mãi không tìm thấy một quãng đường tình phẳng phiu.
Sau những hoang hoải đó, con đã tự biết cách đứng lên. Con vẫn sẽ yêu và tìm người đàn ông yêu con thật lòng, nhưng niềm tin không bao giờ con trao trọn vẹn nữa. Con sẽ dịu dàng vừa đủ và biết sử dụng móng vuốt khi cần. Con trai là vậy, thằng nào cũng mở miệng ra khăng khăng là một lòng một dạ. Nhưng thực chất là lòng với con này còn dạ với con kia..Thế còn ruột, gan, phèo, phổi nằm ở con nào ai mà đoán được. Tuổi thanh xuân vốn đã keo kiệt từng ngày, cớ gì con cứ phải bận lòng vì những thứ chẳng đi đâu vào đâu đó.
Con cũng đã từng có những mối hận thù trong quá khứ, hận người đã từng nhẫn tâm quăng quật con vẫy vùng trong thương đau.Con cũng đã từng có những đêm khóc đến vật vã. Sự ích kỷ của một đứa con gái, dằn vặt, xâu xé những ý nghĩ cứ chồng chất lên nhau, càng nhiều bao nhiêu thì sự tức giận càng tăng thêm gấp bội, rồi thù hận, rồi nước mắt, cứ thế tuôn trào…
Nhưng hiện tại, con đã đủ trưởng thành để bình tâm trở lại..để tha thứ cho cái quá khứ ngày xưa.
Con học được cách không phụ thuộc, không dựa dẫm và cũng chẳng yếu mềm, là đứng vững trong trời đấy, không cần phải tầm gửi vào ai.
Đã từng lúc con nhấm nháp nỗi hận thù từng chút một để hiểu rằng cuộc đời là một vòng tròn của sự công bằng.
Nhiều lúc giữa bộn bề cuộc sống, con cũng cảm thấy cần lắm một bờvai giúp con xua tan những áp lực vô hình, đó là một chiều lững thững trên phố, với ánh đèn phủ mờ tâm trạng, bụi bay vào mắt, nhòe nhoẹt nước, run vai khóc nấc. Nhiều lúc con tự hỏi, tình yêu chỉ đơn giản là mối quan hệ không rõ ràng, nhập nhằng giữa yêu và thương, giữa quyền lợi và trách nhiệm, có gì hay ho mà người ta ca tụng đến thế.
Rồi con nhìn lại quãng đường và thấy mình cũng đã mắc sai lầm khi con yêu ai cũng dốc hết ruột gan của mình ra cho người ta biết, để người ta chà đạp không thương tiếc. Con sai lầm khi đã dốc cạn hết thương yêu để vun vén cho thứ hạnh phúc tưởng rằng có thể tồn tại vĩnh viễn. Con gái mà đôi khi vẫn thế, không được lý trí lắm mẹ ạ, một khi bị tấn công sẽ trở thành tù binh của ái tình.
Mẹ đừng buồn phiền trước những suy nghĩ đó của con mẹ nhé. Nếu may mắn rằng mai đây sẽ có người giúp con xóa nhòa được những suy nghĩ đó, thì mẹ cũng tin rằng con đủ mạnh mẽ để không phải phụ thuộc vào ai.
Hương Mi

NGƯỜI CON GÁI CÓ ĐÔI MÔI PHỚT HỒNG

9:26 PM |
Tôi luôn thích phụ nữ có đôi môi phớt hồng.
****
Tôi gặp bà xã vào một buổi chiều thu nắng nhạt, khi đang còn là sinh viên. Khi đó, vợ tôi có đôi môi đỏ vì đánh son, chứ không hẳn là đôi môi phớt hồng. Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy.
Tôi luôn thích phụ nữ có đôi môi phớt hồng.
****
Tôi gặp bà xã vào một buổi chiều thu nắng nhạt, khi đang còn là sinh viên. Khi đó, vợ tôi có đôi môi đỏ vì đánh son, chứ không hẳn là đôi môi phớt hồng. Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy.

YÊU MỘT CÔ NÀNG SƯ TỬ

2:22 PM |
Mọi người thường nói rằng con gái cung Sư Tử thường rất đặc biệt, về tính cách hay về tất cả mọi điều
Em cũng như vậy! Em là một cô gái thuộc cung Sư Tử.
Một cô gái đặc biệt về tất cả, một cô gái đặc biệt trong tất cả những cô gái mà tôi đã từng quen, từng yêu...
Em là tôi say đắm những ly cà phê đen không đường
Em làm tôi say đắm cả mùa đông băng giá hay những buổi chiều cùng em vi vu trên những con phố dài, dạo chơi cùng những cơn gió
Em làm tôi trở nên ngoan ngoãn như một đứa trẻ mỗi khi bên cạnh em
Và quan trọng là...
Tôi yêu em...
Yêu em
...rất nhiều...!
***
Tặng cho những ai thuộc cung Sư Tử
Trước khi đến với em tôi là một con người rất khác, khác rất nhiều so với bây giờ. Tôi đã trải qua bao nhiêu cuộc tình chóng vánh, thoáng đến rồi thoáng đi như những cơn gió lang thang dạo chơi trên con phố dài. Những thứ đó tôi không biết nó có gọi là tình yêu không nữa, bởi tôi sợ một mình, sợ nỗi cô đơn. Tôi cảm thấy lạnh lẽo và trống vắng khi không có ai ở bên cạnh. Cái cảm giác đáng sợ đó cứ đeo bám tôi mỗi khi màn đêm buông xuống, khi vạn vật ngập ngụa trong màn đêm đen tối và lạnh lẽo. Tôi luôn them khát cái cảm giác được yêu, được tôn thờ. Tôi cảm thấy vui vẻ mỗi khi những cô gái xinh đẹp vây quanh tôi, theo đuổi tôi, tán tỉnh tôi. Nhưng tất cả bọn họ, tất cả những cô gái đó đến với tôi không chỉ vì một mục đích, có người vì tình yêu, nhưng có người lại vì cái khác, vì tiền chẳng hạn...
Và thế là những cuộc tình của tôi cứ như vậy trôi qua một cánh chóng vánh và chẳng bao giờ để lại trong tôi một chút vấn vương, ngọt ngào nào cả!
Thằng bạn thân của tôi không lạ lẫm gì về việc cứ hai, ba ngày tôi lại cặp kè cùng một cô gái, rồi ngày sau lại cô gái khác. Nó lắc đầu. Tôi cười khẩy. Gái gú chỉ là phù du thôi mà...
Tôi chưa từng có cảm giác được yêu thương, được che chở, được cười một cách sảng khoái...Cho đến khi tôi gặp em...một cô nàng Leo, một người đặc biệt...Một cô nàng luôn cho tôi những cảm giác đó, cảm giác được yêu thương, được che chở hay được cười một cách sảng khoái...!
Tôi đã gặp em vào một buổi chiều muộn trong nhưng ngày mùa đông băng giá...
Cái lạnh giá của mùa đông Hà Nội cứ len lỏi qua từng kẽ chân lông làm cho người ta có cảm giác rùng mình và lạnh lẽo, vậy nên tôi chưa bao giờ thích mùa đông cả. Cái lạnh lẽo đó luôn xui khiến người ta tìm tớ những nơi ấm áp hơn, để xua tan đi những cảm giác đáng sợ luôn thường trực trong mỗi con người.
Những ngày như thế, tôi thường tới quán bar!
Tôi đến đó và uống một mình. Tôi nhâm nhi hết ly này tới ly khác. Cái vị cay nồng của rượu trôi mien man theo đường cuống họng, trôi đến đâu thì nóng ran tới chỗ đó. Nó luôn làm tôi cảm thấy sảng khoái, để rồi quên đi công việc, quên đi tất cả sự đời.
Khi đã ngà ngà say, trong đầu tôi luôn nghĩ ra những ý nghĩ quái đản nào đó. Tôi thường đi loanh quanh, ngắm nhìn những cô gái với thân hình nóng bỏng và quyến rũ đang lả lướt hay uốn éo theo nhịp điệu của tiếng nhạc xập xình hòa quyện với ánh đèn neon đầy đủ sắc màu.
Nhưng trong lúc lảo đảo tiến về phía họ, tôi bỗng nhìn thấy một- cô- gái, một cô gái khác, một cô giá không hề giống bọn họ. Một cô gái dễ thương đang ngồi đó trầm ngâm, đôi mắt cô lơ đãng nhìn về phía dòng người láo nháo...Không hiểu cái gì thúc đẩy tôi đi về phía đó...
- Sao lại ngoan ngoãn ngồi đây vậy cô bé, ra đây với anh?
Tôi buông lời tán tỉnh vu vơ, như cách mà tôi vẫn thường nói với những cô gái ở đây. Tôi loáng thoáng nghĩ rằng sẽ có hai trường hợp xảy ra, thứ nhất là cô gái đó sẽ như những cô gái ngoài kia, sẽ không thể nào cưỡng lại được sự quyến rũ bẩm sinh của tôi, trường hợp thứ hai là cô gái bé nhỏ này sẽ bỏ chạy té khói trước sự trơ chẽn của tôi, của một gã đàn ông mà trong mắt những cô gái như cô không mấy gì tốt đẹp... Tôi lại cười khẩy
- Tôi sẽ không bao giờ đi cùng một gã say xỉn cả?
Nụ cười trên đôi môi tôi chợt tắt lịm, nhưng tôi cũng đâu phải hạng vừa:
- Nếu anh không say xỉn thì em sẽ nghĩ lại?
- Có thể! Cô gái mỉm cười.
- Nhưng mọi người đến đây cũng chỉ để uống rượu thôi mà?
- Đơn giản vì tôi ghét nó thế thôi!
- Tại sao?
- Tại sao tôi phải nói cho anh biết, hờ...Cô bé lại cười
- Được thôi, lúc nãy em nói nếu như trong miệng tôi không có mùi rượu thì em sẽ suy nghĩ đúng không?
- Uhm...Cô bé gật đầu
Tôi im lặng, tụt xuống ghế rồi đi thẳng
- Anh đi đâu vậy? - Cô bé hỏi
Tôi quay lại và trỏ tay vào miệng mình. Cô bé mỉm cười một cách dịu dàng. Lúc đó, tôi cũng không hiểu mình sao lại hành động như vậy nữa. Tôi đi vào nhà vệ sinh xúc miệng đi xúc miệng lại cho đến khi miệng tôi đỡ hẳn mùi rượu, tôi mới đi ra. Nhưng khi tới bên quầy, tôi không còn nhìn thấy cô bé đó nữa, tôi đưa mắt nhìn quanh một lượt, nhưng vẫn không thấy. Bỗng anh bồi bàn, đập nhẹ vào vai tôi, nói:
- Cô bé lúc nãy nhờ tôi đưa anh cái này. Đó là một mảnh giấy nhỏ, có chữ
- Cô ấy đâu rồi? Tôi hỏi lại
- Cô ấy đi rồi...Anh bồi bàn nói
Tôi lặng im, cầm mảnh giấy đó đưa ra trước ánh sáng và đọc: Tôi bận rồi, hẹn anh ngày mai nếu như anh còn ở đây"
Tôi khẽ mỉm cười. Đúng là đồ trẻ con.
Buổi tối hôm đó, tôi không nán lại ở bar nữa. Tôi lái xe đi thẳng về nhà.
***
Buổi tối hôm sau, tôi lại đến bar với mong muốn gặp lại em, nhưng em không tới. Tôi ngồi đó đợi em, rồi tôi lại uống, uống rất nhiều.
Tôi nghĩ rằng mình không thể nào gặp lại em nữa, cho tới tối ngày thứ 6
Em lại xuất hiện...trong bộ quần đen và áo sơ- mi trắng, nó càng làm em trở nên xinh xắn hơn, trông em chẳng khác nào một thiên thần đang khoác cho mình một đôi cánh trắng muốt
- Em đã thất hứa đấy, cô bé ạ? Tôi cười và xoay xoay chiếc ly trong tay
- Tôi xin lỗi anh, hai hôm trước tôi bận chút xíu- Em nói rồi lặng lẽ ngồi xuống cạnh tôi
- Anh lại uống rượu sao?
- Nếu như em không tới thì tôi sẽ uống hết ly này rồi đến những ly khác nữa
- Rượu có gì thú vị mà anh lại thích nó đến như vậy nhỉ? Em vừa nói vừa nhìn vào những chai rượu trên kệ, đôi mắt em mơ màng
- Nó không ngon lắm nhưng nó lại giúp cho người ta say, rồi quên đi nhiều thứ đáng quên chẳng hạn...
Rồi em lặng im...!
- Sao em lại tới đây- Tôi hỏi tiếp- Nó không hợp với em
- Tại sao lại không chứ, mọi người tới được nhẽ nào tôi không tới được, tôi có phải con nít nữa đâu, hơ
- Người ta thường nói con gái hư thì mới hay tới đây?
- Thì tôi có ngoan ngoãn gì đâu mà- Em cười lớn
- Nhưng tôi lại thấy em khác những cô gái khác, ít nhất là ở đây?
- Khác như thế nào?
- Rồi từ từ tôi sẽ nói cho em biết
- Nhưng tôi lại thấy chán nơi này rồi? - Em lại cười
- Thì nơi khác cũng được mà!
Em chỉ cười và tôi cũng vậy...
Buổi tối này hôm đó chúng tôi trò chuyện với nhau rất nhiều, những câu chuyện trên trời dưới biển...!
yeu-mot-co-nang-su-tu-1
***
Chúng tôi không hẹn nhau ở bar nữa! Tôi nghe theo em, chúng tôi gặp nhau ở những nơi khác, ở những con đường mà em gọi là đường gió, ở trên tầng chót của một khu chung cư cao tầng hay ở một nơi nào đó có mùa đông cũng với gió lạnh. Những cơn gió đeo đuổi theo hành trình dài bất tận.
Và ở giữa những cơn gió lạnh đó, chúng tôi nói lời yêu nhau, em yêu tôi và tôi cũng yêu em, yêu rất nhiều. Nó đến rất mau, mau như những cơn gió...
Tôi nhận ra rằng tình yêu là thứ tuyệt diệu vô cùng. Nó chợt đến lúc nào ta cũng chẳng hay biết, chỉ cảm thấy hai trái tim lỡ nhịp đập lại tìm đến với nhau
Yêu em...
Tôi yêu cái mùa đông lạnh giá của em, yêu tất cả những điều kỳ quái mà em bày cho tôi. Ở bên em tôi cảm thấy mình như trẻ lại, như cái thời mới bắt đầu tập yêu.
Khi ở bên em nắm lấy tay em ,nhẹ hôn lên mái tóc mây bồng bềnh của em
"Tại sao em lại yêu những cơn gió lạnh đến thế?"
"Vì chúng rất lạnh"
"Còn gì nữa không?"
"Vì nó giúp em quên đi nhiều thứ, thổi bay đi nhiều thứ đáng quên trong cuộc đời này, cũng giống như rượu của anh thôi"
Rồi em lại cười, em dụi đầu vào lòng tôi như một đứa trẻ, tôi khẽ mỉm cười và vuốt ve những sợi tóc mềm của em. Tôi yêu em ,yêu cả những cơn gió lạnh của em. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã mang em đến bên tôi vào những ngày lạnh giá như này, mang em đến với cuộc đời của tôi rồi cho tôi cảm giác lại được chở che, được yêu thương như ngày nào.
***
"Em là một cô gái thuộc cung Sư Tử, mà những cô gái thuộc cung Sư Tử thường rất đặc biệt, đặc biệt về tính cách hay về tất cả mọi điều. Em mạnh mẽ, cá tính và đôi khi kỳ quặc đến lạ thường".
Và yêu em tôi cũng lạc vào thế giới của riêng em, với những điều bí ẩn mà đôi khi tôi không thể nào hiểu được hay khám phá được nó.
Có một ngày mùa đông lạnh giá, với cái lạnh cắt da cắt thịt đó chẳng có ai chịu rời đi khỏi cái tổ ấm áp của riêng mình, tôi đang co ro trong chiếc đệm ấm êm thì em gọi cho tôi
"Alô, anh có ở nhà không, em qua anh nha vì em nhớ anh" Giong em nũng nĩu như một đứa trẻ
15 phút sau thì em có mặt trước cửa nhà của tôi, mái tóc em rối tung vì những cơn gió và ngày hôm nay trông em rất buồn
Tối hôm đó em cứ nằm im trong lòng tôi, tôi nghĩ rằng em đang cần sự che chở...
Đôi mắt em mơ màng nhìn về những ô cửa kính tối thui...
"Tại sao hôm nay lại tới nhà anh, em bảo không thích nhà của anh mà?" Tôi cười
"Em thấy buồn?" Em nói
"Tại sao, hiếm khi anh thấy em thế này nha?"
Em không nói gì chỉ lặng im nhìn về những ô cửa kính tối thui, thực sự là hôm nay em rất lạ. Và sau đó em bắt đầu kể tôi nghe những câu chuyện về em
"Năm em 15 tuổi, mẹ em bệnh nặng rồi sau đó mẹ mất, đó là căn bệnh nan y khi phát hiện ra thì đã quá muộn, mẹ bỏ em lại với ba. Từ cái ngày mẹ mất ba đã thay đổi nhiều lắm, ông không còn như trước đây nữa, lúc nào ông cũng đi công tác như cơm bữa, thậm chí cả tháng ông cũng không có mặt ở nhà, ông gửi tiền vào tài khoản cho em để em tự lo liệu cho cuộc sống, nhưng vấn đề không phải vì tiền, em chẳng cần tiền em chỉ cần có ba thôi. Rồi cho đến một ngày, ông trở về nhà nhưng không phải đi một mình như mọi khi lần này ông dẫn theo một người phụ nữ còn rất trẻ, rồi ba nói người đàn bà xa lạ đó sẽ trở thành mẹ kế của em, thay mẹ em chăm sóc cho em, nhưng em không bao giờ gọi bà ta là mẹ cả, em chỉ có một người mẹ mà thôi, người mẹ duy nhất trên cuộc đời này và không có một người phụ nữ nào có thể thay thế được cả. Có lẽ do em quá ích kỷ chăng? Hay bởi vì tình yêu thương mà em dành cho mẹ là quá lớn, lớn hơn cả một sự khoan dung hay là chấp nhận"
Nói tới đó, chợt em khóc nấc lên, những giọt nước mắt rơi lặng lẽ trên gương mặt xinh xắn. Tôi ôm em vào lòng như cách mà tôi vẫn thường an ủi, mỗi khi em buồn. Em thật đáng thương, cái vẻ bề ngoài mạnh mẽ thường ngày của em bỗng bay biến đi đâu và thay vào đó là sự nhu mì, yếu đuối của một cô gái, một cô gái đáng thương!
***
"Những cô nàng cung Sư Tử không phải lúc nào cũng mạnh mẽ như các bạn thường nghĩ. Và em cũng vậy, sự mạnh mẽ thường ngày của em chỉ là cái vỏ bọc để che giấu đi những nỗi niềm sâu thẳm trong đáy lòng...
Em hãy an tâm tôi sẽ luôn bên em cho dù có chuyện gì xảy đến đi chăng nữa"
***
Thời gian sau đó tôi và em không còn lang thang dại chơi cùng những cơn gió lạnh nữa. Em thường qua nhà tôi, cùng tôi nghe những bản aucostic nhẹ nhàng và sâu lắng, hay cùng tôi nấu những bữa cơm ngon như một gia đình. Những điều tưởng chừng như đơn giản đó có ý nghĩ vô cùng lớn lao đối với những người như tôi, đã có lúc tôi cảm thấy tôi và em đã như là một gia đình nho nhỏ vậy, nho nhỏ mà hạnh phúc biết nhường nào.
Hôm nay em cũng tới nhà tôi, em mặc một chiếc áo len màu đỏ tía và dịu dàng trong chiếc khăn quàng cổ mỏng trông em chẳng khác nào một thiên thần mùa đông đang dạo chơi giữa chốn trần gian. Em xắn tay vào bếp, em nói hôm nay em sẽ nấu cho tôi những món ăn rất ngon, lạ mà ngon. Còn tôi thì ngồi im trên chiếc ghế đặt cạnh chiếc bàn trong nhà bếp, tôi rất thích ngồi đây và ngắm em nấu cơm, tôi ước gì ngày nào cũng như vậy, tôi cũng phát hiện rằng con gái cung Sư Tử rất khéo léo.
Buổi tối đó em nói muốn có một không gia lãng mạn y như trong những bộ phim hàn quốc chiếu trên đài truyền hình, có những món ăn bày biện trên bàn ắt phải có những ngọn đèn cầy, tôi liền chạy ra tủ rồi lấy ra những ngọn đèn cầy màu đỏ. Chúng tôi tắt hết mọi thứ ánh sáng trong phòng và thắp lên những ngọn đèn cầy đó, những ngọn đèn cầy làm cho bầu không khí trở nên lung linh, huyền ảo nhưng cũng đầy màu sắc. Đúng là lãng mạn thật!
- Em có muốn uống một chút rượu không? Một chút thôi? Tôi mỉm cười
Em suy nghĩ một lát rồi gật đầu
Tôi và em ngồi đối diện nhau, chúng tôi lặng lẽ ăn, rồi uống những ly rượu nho màu đỏ đen thơm nồng và ấm áp. Những ly rượu đó làm cho tôi có một chút chếnh choáng, bởi lâu rồi tôi không uống rượu.
Rồi tôi đến bên cạnh em, lặng lẽ vòng tay ôm lấy cổ em từ phía sau, rồi tôi thơm nhẹ nhàng lên mái tóc của em. Tôi khẽ xoay người em lại để tôi có thể nhìn rõ từng đường nét trên khuôn mặt xinh xắn của em. Có lẽ những ly rượu đó đã làm cho khuôn mặt em trở nên ửng đỏ nhưng trông em càng xinh xắn hơn, em bối rối khi tôi cứ nhìn thẳng vào khuôn mặt em, em định lên tiếng nói một điều gì đó. Nhưng rồi tôi nhanh chóng đặt đôi môi mình lên môi em, em không phản ứng gì cả. Tôi nhắm mắt lại để tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào và sâu lắng đó. Và rồi không hiểu cái gì đó lại thôi thúc tôi, tôi bế thốc em đi thẳng vào chiếc giường trong phòng ngủ ngay bên cạnh phòng bếp. Tôi rất muốn đêm nay sẽ là đêm của tôi, đêm của em, của cả hai chúng tôi. Tôi say đắm em và tôi muốn chiếm hữu em, bản năng của một thằng đàn ông thôi thúc tôi làm điều đó...
Nhưng rồi em nhẹ nhàng đẩy vòng tay tôi ra khỏi người em. Rồi em thản nhiên ngồi dậy trên giường, đôi tay em run lắm, em lặng im không nói gì. Tôi biết rằng em đang sợ hãi
- Anh...anh xin lỗi. Tôi bối rối nói
- Không sao đâu, em không sao cả, chẳng qua là em chưa sẵn sàng
Tôi ngồi dậy bên cạnh em
- Em cảm thấy sợ?
- Sợ điều gì, nói cho anh nghe?
- Sợ anh sẽ bỏ em...như...như
- Như ai? - Tôi lại hỏi em
Em liền bật khóc nức nở, trông em thật tội nghiệp. Tôi vòng tay ôm lấy em, em vẫn nức nở bên cánh tay tôi.
Sự thực là người đó là người cũ của em, người mà trước đây em chưa hề kể với tôi cho tới hôm nay. Rồi sau đó em kể hết cho tôi nghe mọi chuyện. Người đàn ông đó hơn em tới 8 tuổi, hắn ta đã có một đứa con. Trước đây em rất yêu hắn ta, em say đắm hắn ta, say đắm đến nỗi em dành trọn mình cho hắn ta, và rồi sau cái đêm đó hắn ta bỏ em đi. Sự thực là hắn chưa bao giờ yêu em, em đã từng rất đau đớn vì hắn, vì cái người đã bỏ rơi em, đã phản bội em.
Tôi không giống hắn ta, tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi em, dù em có ra sao hay trong bất kỳ hoàn cảnh nào đi chăng nữa, tôi vẫn yêu em. Tôi thương em lắm, tôi càng yêu em hơn, nhất là vào những lúc như thế này em càng cần sự bao bọc sự chở che.
Buổi tối ngày hôm đó, em tựa vào vai tôi, rồi em ngủ thiếp đi.
yeu-mot-co-nang-su-tu-2
****
"Đừng bao giờ nghĩ rằng những cô gái Sư Tử lúc nào cũng mạnh mẽ hay kiêu kỳ, và không bao giờ sợ cô đơn. Họ mạnh mẽ vậy thôi nhưng đôi lúc họ rất dễ bị tổn thương và họ luôn sợ cảm giác cô đơn. Và nếu như trái tim của họ bị tổn thương, nó sẽ khó lành lại vào thời gian dài sau đó"
***
Thời gian bên cạnh em, nghe những câu chuyện của em là những tháng ngày êm đềm và hạnh phúc nhất trong cuộc đời của tôi. Tôi nghĩ rằng mình đã có được em, chiếm trọn được tình cảm của em, trái tim của em...
Cho tới một ngày, em gọi điện cho tô và bảo rằng: " Em muốn tới một nơi thật xa, để em có thời gian để quên đi những ký ức buồn trong qua khứ". Khi đó tôi không nói gì cả, cũng chẳng biết nói gì hơn nữa bởi có nói thì cũng chẳng bao giờ có thể thay đổi quyết định của em, em luôn là cô nàng bướng bỉnh mà. Tôi yêu em lắm nhưng tôi chẳng có cách nào để níu giữ em.
Những cơn gió cứ lùa vào những khoảng trống trong tim tôi...lạnh ngắt
Rồi sau đó em không còn tới nhà tôi nữa, em không nấu cho tôi những món ăn ngon nữa! Em đã ra đi thật sao? Có phải rằng em đã tới một nơi thật xa, để bỏ quên quá khứ và bỏ quên cả tôi, bỏ tôi lại cùng với những cơn gió mùa đông.
Em đến với cuộc đời tôi như một đốm sáng mà tôi vẫn cứ tin rằng nó có thể thắp sáng lên trong con tim tôi niềm tin yêu bất diệt, cháy bỏng nhưng để rồi em lại dập tắt nó đi một cánh mau chóng và lạnh lùng nhất. Em thả tôi trở lại với những khoảng trống mênh mang, ngập ngụa nỗi cô đơn trong cõi lòng.
Tôi yêu em và để rồi bây giờ tôi lại phải học cách, học cách để có thể quên em đi, mãi mãi quên em đi, bỏ em lại ở một nơi xa xôi, một quá khứ xa xôi nào đó hay ở một nơi sâu thẳm, tăm tối nhất trong trái tim tôi, và tôi hy vọng rằng những cơn gió mùa đông sẽ thổi bay đi trong tâm trí tôi một quá khứ tên em, một cô nàng Leo...
"Người ta nói yêu một cô gái Sư Tử thì khó lắm, và để quên đi những thứ tình cảm đó lại càng khó hơn. Nhưng tôi vẫn tự nhủ với lòng mình rằng: Tôi đã từng yêu một cô nàng Leo"
***
Rồi tôi lại lặng lẽ bước đi trong mùa đông, tưởng chừng như dài vô tận này
Tôi bước đi theo những cơn gió và chẳng có em ở bên
Rồi tôi bước đến những hành lang, những ban công đầy gió mà trước đây tôi đã từng ở với em
Tôi ngước mắt lên nhìn bầu trời đêm, nơi có một ngôi sao lẻ loi, một ngôi sao luôn cô độc giữa mùa đông băng giá này
Tôi vẫn ngồi đó như người mất hồn, cái lạnh lẽo lại len lỏi, miên man khắp da thịt tôi. Và nếu như...nếu như không có một bàn tay nhỏ nhắn đặt nhẹ lên vai tôi, thì tôi vẫn không thể nào nhận ra sự hiện hữu, sự hiện hữu của em...Và sự thật đó là em...em đang đứng trước mặt tôi...nguyên vẹn và hoàn hảo hơn bao giờ hết
Tôi nhìn em...ngạc nhiên
- Chẳng phải...là em đã đi sao?
Em mỉm cười vẫn nụ cười dịu dàng đó
- Anh không trách em chứ?
Tôi chẳng nói gì nữa, hay do tôi chẳng thể thốt thành lời, và rồi tôi ôm chầm lấy em, ôm em thật chặt vì tôi sợ em lại ra đi lần nữa, tôi sợ em sẽ lại bỏ rơi tôi.
Đúng là em đã đi, đi tới một nơi xa lắm theo định nghĩa của em, và em nói rằng mình đã bỏ lại đó những ký ức đau buồn. Tôi không trách em về điều gì cả, quan trọng là tôi lại có em, tôi không mất em, em đã trở về...trở về bên cạnh tôi trong mùa đông băng giá này.
Mùa đông vẫn lạnh
Nhưng tôi không sợ nó đơn giản vì tôi có em...! Và có lẽ đây sẽ là đoạn kết ngọt ngào nhất trong câu chuyện của tôi, trong câu chuyện của em, hay trong câu chuyện của cả hai chúng tôi.
***
"Các bạn thấy đó! Những cô nàng Leo luôn là những cá thể đặc biệt và kỳ lạ nhất, chúng ta rất khó nắm bắt được suy nghĩ của họ, khó biết được họ đang nghĩ gì hay làm gì. Nhưng với tôi điều đó không còn mấy quan trọng nữa, quan trọng là tôi đang yêu một cô nàng Leo! Và sẽ mãi là như vậy!"

HAY MÌNH LẤY NHAU EM NHÉ?

2:15 PM |
 Hay mình lấy nhau em nhé?
Tôi nhìn anh, không quá ngạc nhiên. 26 tuổi, tôi cần một người yêu khi xung quanh bạn bè độc thân chẳng còn nhiều. Cần nhưng chưa thực sự muốn. Cần để khi ai hỏi có người yêu chưa? Lúc trả lời, bớt phải nghe mấy tiếng: Ế, kén chọn vừa thôi... Anh 32 tuổi, cái tuổi cần có một gia đình. Anh có nhà, có xe, có công việc ổn định, biết tặng quà vào những dịp lễ tết đón đưa, biết quan tâm đúng mực, vừa vừa không thái quá.
***
Tôi nhận lời yêu anh sau những tháng café rải rác khắp Hà Nội, truyện trò, tâm sự, sẻ chia. Vắng anh cũng thấy thiếu. Giống một tình yêu, có điều hơi thiếu mùi say đắm. Nhưng người ta chẳng nhắc nhở tôi rằng, say đắm chỉ tồn tại vào những tháng đầu, khi người ta còn đang chết ngập trong mớ cảm xúc mới về nhau.
- Mình lấy nhau đi, tìm hiểu thế đủ rồi em ạ! - Anh nói vội sau những nụ hôn dài mê mải. Tôi ngất ngây trong hạnh phúc tràn đầy.
Tình yêu thời sinh viên, chưa ám mùi bon chen thường nhật, chưa có bóng dáng của nhà, của xe, của công việc ổn định, của gia đình. Thế mà tình yêu đầu rồi vẫn phải xa nhau. Café ngày vắng, hoang hoải đến tê lòng.
- Uhm, hay là mình lấy nhau?
Tôi không biết đang tự hỏi mình hay trả lời anh. Café ngày vắng, 2 đứa ngồi lặng thinh, hỏi người đối diện, hỏi lòng, hỏi bố mẹ hay đang hỏi bạn bè? "Lấy nó đi còn gì, yêu nhau cả năm trời, mà hai đứa cũng hợp, điều kiện lại đủ cả rồi."
Anh cũng như tôi, đã có một tình yêu đầu nông nổi, nhưng ngọt ngào, ấm áp và bền lâu. Chị ấy tóc dài ngang lưng, uốn những lọn sóng lớn mềm mại, chị ấy đưa đôi tay trắng trẻo, hất gọn những đám tóc mai bối rối từ bờ vai trái sang bờ vai phải, nghiêng đầu cười: Chào em!
Tôi không ghen, quả thực không hề ghen. Tôi ngưỡng mộ vẻ dịu dàng, xinh đẹp từ chị ấy thoát ra, nở một nụ cười thân thiện: Chị là bạn anh Dũng ạ!
Con gái xinh ai mà chẳng thích, tôi cũng thích, còn anh, liệu vẫn thích? Tôi biết về chị qua những tấm ảnh hai người chụp chung, những câu bông đùa vô tình lúc hai đứa cùng gặp bạn bè anh. Anh không giải thích gìnhiều, đưa tôi về, chỉ nói khẽ:
- Chị ấy là mối tình đầu của anh! Tôi nới lỏng vòng tay ngang eo anh, cũng khẽ trả lời:
- Vâng, em biết...
...
Hà Nội những ngày mưa dài, trời ủ dột, xámngắt, buồn tênh. Đã lâu tôi không trở về quán cũ, nơi tình yêu đầu tiên của tôi, bắt đầu và kết thúc. Đôi lúc tôi vẫn nhớ những khoảnh khắc ngọt ngào, những giọt nước mắt vội vã, nhớ về anh ấy, người mà tôi đã từng yêu thương vô điều kiện, không tính toán, dù cũng đã vài năm. Nhớ thôi, cảm giác không còn lại nhiều.
Có lẽ Dũng cũng như tôi, cũng nhớ chị ấy đôi lúc, chắc chỉ là đôi lúc như tôi. Tất nhiên rồi, làm sao mà người ta quên nổi, quên hết, quên sạch sẽ, quên trọn vẹn một người, mà thi thoảng trong đời, vẫn còn bắt gặp, người đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời.
Tôi chẳng có máu hoạn thư mà ghen với lác đác tin nhắn sau lần gặp gỡ vô tình tại Maxxcafé của chị gửi cho anh. Tôi chỉ im lặng, cho anh biết tôi cảm giác thấy điều gì không ổn.
Điều ngăn tôi nổi điên, tỏ quyền với anh, là bởi tôi chưa thực sự nghĩ tôi yêu anh, còn anh cần một người làm vợ, một người toát lên cái vẻ có khả năng chăm sóc tốt cho gia đình, như tôi. Đã không chắc có phải tình yêu, thì tôi càng chẳng thể làm cái điều mà mọi người yêu có thể.
Tôi lặng lẽ, quan tâm, hỏi han, coi như chẳngbiết gì.
- Anh ơi, mệt quá, em sốt rồi, mua cái gì qua cho em ăn nhé!
- Uhm, anh gọi cái gì qua cho em ăn nhé, anhphải đi có việc bây giờ không qua được, xong việc anh qua với em luôn.
- Vâng.
Ở tuổi 26, tôi tự chăm lo cho bản thân mình rất tốt, nhưng tôi cần được người tôi yêu quan tâm và chăm sóc, tôi muốn thấy mình yếu đuối lúc ở bên anh.
Tôi nằm mơ màng trong căn phòng 20 m⊃2;, thoảng mùi lavender anh yêu thích, nghe vẳng tiếng điện thoại trên bàn, tôi vươn tayvới, nhìn màn hình, uể oải thưa: Con nghe đây?
Mẹ ngập ngừng ở đầu dây bên kia, tôi đoán được mình sắp phải nghe gì, trong sâu thẳm tôi đã trốn tránh sự rạn nứt này suốt nhữngnăm học đại học, tôi không dám tin là tình yêu của ba mẹ, với cái bằng chứng là tôi, mạnh khỏe, trẻ trung, và thành đạt đây, cuối cùng lại cạn vơi, rồi bốc hơi như đám nước lầy sau cơn mưa bị nắng thổi bay không dấu vết. Ba mẹ chia tay không ầm ĩ, ồn ào, không cãi vã, thảng là một vài sự khóchịu thoáng qua trong đáy mắt hai người, trên mâm cơm ba người trước đây từng đầm ấm. Và im lặng.
Cả mẹ và ba, đều đã tìm ra cho mình một người thắp lại tình cảm yêu thương vốn ở đáy lòng mà lâu nay bị những điều vụn vặt của cuộc sống dội tắt. Tôi biết rõ điều đó khi ba mẹ không ngủ chung giường và thường xuyên giữ im lặng lúc có nhau trong gia đình. Tôi dọn ra ở riêng ngay khi kiếm được việc làm ổn định. Tôi mất dần lòng tin vào thứ tình cảm mơ hồ, mỏng manh ấy. Người tôi yêu nhất và cũng yêu tôi nhất cuối cùng cũng bỏ tôi đi vì những điều vụn vặn. Những người tôi tưởng yêu nhau nhất, rồi cuối cùng cũng bỏ nhau đi, xa mãi về hai hướng ngược nhau. Tôi nên tin ai?
Anh!
Nước mắt ngắn dài, tôi phóng xe đến nhà anh, ướt sũng. Hà Nội vẫn mưa đều. Đứng lại một chỗ, chỉ thấy lác đác mưa, đi rồi mới thấy, xa xôi có chừng ấy mà đã mịt mờ, mưa dày hạt, thấm ướt áo. Tôi quên mất anh bảo bận, chỉ nhớ là mình rất cần được ởbên anh, nên nhanh thật nhanh phóng đến. Cảm giác tủi thân mỗi lần ốm, cộng thêm cáitrống rỗng lúc mẹ nói: Ba mẹ làm thủ tục ly hôn xong rồi! làm tôi quên. Ấy vậy mà đèn nhà anh vẫn sáng.
Tôi gửi xe trong hầm, lạnh run lập cập, mắt đỏ hoe, nhưng miệng vẫn chuẩn bị cười, đưa tay bấm chuông cửa, để anh vội vàng hỏi Sao thế? Để anh trách mắng Em đừng cười, ôm vào lòng, giục, Khóc đi em...
Cánh tay tôi buông rơi, chậc hẫng. Cửa mở rồi, và chị ấy đang cười, nói với vào trong:
- Em xuống siêu thị mua thêm bỏng anh nhé! À ra họ chuẩn bị xem phim, à ra anh bận có việc với bạn gái cũ. Chị giật mình thấy tôi, bất giác chẳng nói nổi một lời chào cho phải lẽ. Tôi đưa tay, vụng về gạt nước mắt, cười:
- Anh Dũng đâu chị? Em định tạt vào mượn cái áo mưa? Nói dối, ai cũng hiểu là nói dối, đã ướt sũng rồi còn áo mưa làm gì. Nói dối...
Anh bước từ trong nhà ra, lặng im. Đáng ra, tôi có quyền căn vặn: Hai người đang làm gì thế? Tại sao anh nói dối tôi? Đáng ra, tôi có quyền khóc lóc, vì thấy mình hụt bẫng, tôi đang đứng ở cửa, như một vị khách không mời. Ai mới là người yêu? Còn ai là người anh muốn lấy làm vợ?
Thế nhưng tôi lại cười, tôi vẫn cười như lúc buồn tôi hay thế. Càng buồn lại càng ham cười. Vả lại, chút sức lực cuối cùng của tôi, cũng đã theo nụ cười chị ấy, rơi xuống nơi nào đó tôi cũng chẳng rõ ở đâu.
Anh chạy đuổi theo tôi, giữ tay, nài giải thích.
- Cô ấy, mới bị anh người yêu bỏ, cộng thêm chuyện bố mẹ ly dị, nên mới tìm đến anh để chia sẻ, em đừng hiểu nhầm.
- Em có hiểu nhầm rằng anh nói dối em không? Em có hiểu nhầm là anh chưa từng quên chị ấy? Em có hiểu nhầm là anh chưa từng một lần thật sự yêu em? Hiểu nhầm anh chỉ yêu em vì anh cần lấy một người làm vợ?
Tôi nói một hơi, bình thản, nhẹ bẫng. Tôi biết rồi mình sẽ mềm rũ những ngày tới, những ngày chỉ nghĩ thôi cũng ứa nước mắtra được rồi.
- Nói thêm nữa, em đến để báo anh biết, là anh vừa làm cho em rơi vào hoàn cảnh giống hệt như chị ấy. Tôi đội mưa đi, đội mưa về. Bỗng nhiên tỉnh táo lạ, cơn sốt chậpchờn lúc chiều như cũng chẳng còn chỗ chen vào mớ hỗn độn trong tôi. Hà Nội còn mưa dài những ngày tháng 3 lặng lẽ. Còn tôi khócdài mỗi tối, vì chợt nhận ra rằng, dù 26 tuổi, tôi vẫn còn đầy vẹn tình yêu, yêu anh ấy, hóa ra còn nhiều hơn những gì tôi tưởng. Nhưng tôi không định tranh cướp những gì chẳng thuộc về mình, nên tôi lặng thinh chấp nhận những điều mình chẳng muốn.
Anh hẹn tôi ở một quán nhỏ. Mỉm cười: Chàoanh!
- Đến dự đám cưới anh em nhé! Tôi sững sờ.Miễn cưỡng nhận tấm thiệp mời đỏ.
- Bất ngờ quá giọng tôi run run, chẳng biết phải nói gì lúc này.
- Em xem thiệp mời đi, và nhất định đến dự nhé! Tôi mở tấm thiệp đỏ, rồi nhìn anh, mắt nhòe nhoẹt nước. Anh ôm siết tôi vào lòng:
- Lấy anh nhé! Không phải hay mình lấy nhau đi nữa, mà là chúng mình lấy nhau đi. Chúng mình nên lấy và chúng mình phải lấy nhau đi em à. Anh có sáu tháng để biết rằng, ngoài vợ, anh cần một người để yêu, và anh biết là anh sẽ khổ sở thế nào nếu thiếu em. Cô ấy chỉ là ảo tưởng về một tình yêu đẹp đã hết, còn em là hiện thực của anh. Anh xin lỗi, xin lỗi bằng cả cuộc đời anh, được không em?

CÔ DÂU

10:25 PM |
Vốn dĩ cô luôn có đức tính thẫn thờ. Bởi cái nắm tay, cái nháy mắt của anh cũng đủ làm tim thành hàng vạn mảnh vỡ....
***
Tokyo ngày 1 tháng 10
Trước ngày cưới 27 ngày.....
"Em sẽ về?" – Anh khẽ nín chặt tiếng nấc cuộn tròn trong cuốn họng. Lấy hết can đảm mà hỏi. Thường là vậy. Nhưng với cô lúc nào đó là 1 câu hỏi tu từ mà người được hỏi không được phép trả lời ngoài 2 biện pháp đồng ý – cúp máy
Đối với người con gái phóng khóang, vô tư, mạnh mẽ như cô. Câu trả lời tất nhiên là....
"Ngày này tuần sau anh ra sân bay đón em" – Cô cắn môi đến bật máu vì sợ phải đối diện với thứ sắp đến
Ở đời con người dù mạnh mẽ cũng trở nên nhỏ bé trước nỗi sợ trước mắt. Nói ngắn gọn, sợ là khả năng nhận ra nguy hiểm và chạy trốn khỏi nó hoặc chiến đấu chống lại. Đáng tiếc cô thuộc dạng bị động trước anh – Người yêu.
Sài Gòn ngày 8 tháng 10
Trước ngày cưới 20 ngày
"Hey girl!" – Cô quay 90 độ. Khẽ cười. Nhận ra bóng người quen thuộc. Anh vẫn đứng đó. Vẫn sơmi trắng – jeans xanh như 5 năm trước lúc tiễn cô đi nơi xứ người. Chỉ khác là chàng sinh viên ngố tàu ngày nào giờ thành người đàn ông mất rồi. Thời gian vốn khắc nghiệt, chẳng đợi ai. Chẳng chờ người khác gật đầu mà tự ý thay đổi tât cả và thường là lấy đi rất nhiều thứ - Trong đó có tình cảm. Ngày cô trúng tuyển ngành thiết kế. Anh đạp xe chở cô ngồi quán kem xôi ven đường quen thuộc để: " Ăn nhiều đi, qua đó thèm rồi khóc chẳng ai mua cho đâu " .Bây giờ nhớ lại với kí ức của một người phụ nữ trưởng thành anh cũng thật tệ khuyên cô đi cũng không. Nhưng giữ cô lại càng không. Cứ lập lững nữa muốn giữ nữa muốn buông. Rồi cuối cùng chỉ nói một câu: " Em sẽ nhớ Anh mà thôi. À mà đi đi. Đi học cho giỏi về mà thiết kế đầm cưới cho đám cưới của anh. hahaha ". Cô chỉ im lặng. Ăn hết cốc kem rồi đòi anh chở về đễ còn tiệc chia tay gia đình. Đâu biết phía trước, hai hàng lệ anh tuôn...
Thế là quyết định đi không băn khoăn gì cả vì còn phải thiết kế váy cưới cho đám cưới của anh. Ngày cô đi, mưa phùn rơi nhẹ vai anh. Gia đình bạn bè đều có mặt đầy đủ. Chiếc xe đạp cà tàng quái gở như nào lại xì lốp. Hậm hực buông tiếng thở dài, anh ngồi nhìn mưa như trêu ngươi. "Thôi thôi, chạy lẹ. Nhất định nó sẽ khóc". Tới sân bay quần áo anh xộc xệch. Bộ dạng không thể nào thê thảm hơn.: " Ê. Nín đi khóc cái gì đi 5 năm thôi mà. Mít ướt. Ráng học giỏi nha. hahaha " Cách cô 1 bức tường kính chỉ thấy khẩu hình miệng anh không ngừng họat động và nước mắt anh chảy mặng đắng trong lòng. Ngòai ra. Tất cả đều im lặng. "Em sẽ về " qụet vôi nước mắt và hét lớn hết sức có thể. Bên đây. Cô chẳng khác gì 1 con khỉ con múa may tay chân. Mồm mép cũng chẳng kém anh.
"Làm gì mà thẫn thờ vậy. Thấy anh đẹp trai quá à. hahaha " như bị tiếng chuông báo đáng ghét đánh thức. Cô nhìn anh: "Ít nhất không tệ như lúc tiễn em đi ". "Lúc đó trời mưa anh thì bân phụ mẹ". "Hình như lúc đó a khóc". "Mít ướt như em sao. hahaha". "Mà nằng nặc kêu e về làm gì". "Dự đám cưới của anh. hahaha"
Oh sh*t! Phải không đây. Anh tàn nhẫn đến thế sao. Chúng ta từng là người yêu đó. A bóp nát tim e đi thằng ngố kia. Bùm! Viễn cảnh cô xé áo, nắm tóc, đánh đập anh dập tắc: "À ừm!!! Cưới rồi nhỉ"
Sự trở về bất đắc dĩ này cảm nhận trong cô Sài Gòn bây giờ thay đổi quá. Mưa cũng chẳng ngọt ngào như xưa. Mọi tòa nhà đều cao và to hơn trước, hào nhóang hơn trước, còn được bọc hẵn lốt áo mới. Anh cũng vậy. Thóang chốc anh sinh viên thủ khoa hotboy được nhiều vệ tinh quay quanh thành người yêu cô. Giữa bộn bề cuộc sống khó khăn. Anh là điểm tựa duy nhất. Bây giờ thì sắp thành Chồng người ta. Là 1 người cha với những đứa con kháu khỉnh. Nghĩ đến đây bỗng chạnh lòng nhớ đến lời hứa ngây ngô lúc trước: "Anh sẽ lấy em " Cô ngẩng mặt cho dòng chảy trôi vào lòng, ặng lẽ bước xuống xe: "Em muốn dạo SaiGon ". "À khỉ! Anh có hẳn 1 lịch trình nào là đưa em đi công viên, ăn hàng, kem xôi. Bắt đầu từ 4 ngày nữa nhé. Em sẽ thuộc về anh đó. hahahaha. Lo mà đi làm việc riêng đi"
Đến bây giờ im lặng là giải pháp an tòan với cả hai – hoặc riêng "người đau khổ" ấy. Thôi thì dành hẳn 1 ngày hòai niệm, để mưa làm nhòa đi vài kí ức – "người đau khổ với những lời lẽ đau khổ " - nghĩ...
Thả hồn dọc theo đọan đường dài nơi tận trời cuối đất. Hôm nay cũng là đầu mùa mưa, những chẳng còn là những lúc anh đón đưa như ngày nào. Hôm nay lối đi lối về mình cô chùn chân cố bước. Hòai niệm 1 kí ức đẹp. Cô bèn ngồi đợi ở bến xe bus như còn thời sinh viên. Cố đợi kì tích xuất hiện. Cố đợi một người chùm áo mưa màu hồng bị cô trêu rồi giục lên xe để trễ buổi học. Khẽ đưa tay lên ánh mặt trời mờ nhạt sau lớp mây mù. Cô xoay tròn như muốn vặn thời gian quay trở lại.... Thật ngốc !
"Gì chứ. Là chồng người ta rồi đó cô nương đừng có mà ...... lo lau khô người đi" – Bị mẹ mắng khi vừa bước chân về với lí do dài ngoằn vì câu hỏi: "TẠI SAO ĐEM BỘ DẠNG THÊ THẢM NÀY VỀ???". Thầm nghĩ, người yêu sắp lấy Vợ. Cô dâu không phải cô. Mẹ mắng mở hàng khi vừa về. Chắc con là con nuôi rồi. Mắt bỗng đỗ mưa. Trời sinh con gái vốn đặc biệt. Họ suy nghĩ 1 việc đơn giản thành phức tạp và nhỏ bé thành khổng lồ. Tuyệt. Đã thế còn đức tính bạo lực trút giận lên những vật vô tội như Gấu bông, Mèo bông, Chó bông. Với vô vàn hành động nào là ngắt tai, nhéo đuôi cho thỏa cơn tức tối. "Những cái thứ giải bày tâm sự nỗi buồn của con gái ấy" không phải lần đầu tiên bị cô tra tấn.
Ngày anh tặng món quà đầu tiên với lí do: "Ê khỉ ! Hôm nay anh gắp thú bông được nè. Cho em vì đem về Mẹ anh sẽ mổ ruột lấy gòn làm gối". Cô mắc cỡ chẳng nói nên lời. Xoa xoa tai con gấu. Nhưng với anh là nhàu bóp nát cái tai nó. Thầm nghĩ: "Tao xin lỗi vì không cho mày cái chết nhẹ nhàng hơn. :))"
Gấu bông à. Cái số kiếp mày là vậy rồi. Vui buồn gì cũng là người đau đớn nhất.
co-dau-1
Sài Gòn 12 tháng 10
Trước ngày cưới 16 ngày
Nắng xuyên qua căn phòng cô từng lớn và sắp sẽ chôn cả cuộc đời ở đây. Trời tạnh mưa rồi! Chộp lấy điện thọai như thói quen. Nhận được một tin nhắn. À mà là thánh chỉ của hòang thượng: "8 giờ anh đón em đi công viên. hahahaha " Nhìn đồng hồ xem: "Ô-EM-GI 7 giờ 55 phút" Cô thầm nghĩ chắc là anh đặt 1 cái camera bằng con ruồi ở đâu đó rồi. Loay hoay tìm tìm kiếm kiếm. Lại 1 "thánh chỉ": "Anh đến rồi em ra đi." Nhìn đồng hồ lần hai. 8 giờ. Cảm xúc vẫn không thay đổi là mấy trên nét mặt. Nhưng chỉ khác chút ít là từ bất ngờ sang muốn chết.
"Anh không thể tin nổi một nhà thiết kế có thể mặc đồ như ...... " "Em từ Nhật, phong cách đường phố rất khác biệt anh không biết à. Quê mùa quá" "Nhưng không phải là đầm ngủ với dép lào". "Ô-EM-GI" Thế là cứ nghĩ sẽ lên được mục street style của bài báo nào chứ. Thậm chí mọi ánh mắt nhìn cô làm bản thân cứ nghĩ: "Bạn ấy style quá". Vốn dĩ cô luôn có đức tính ngộ nhận. Chẳng hạn như lúc năm thứ nhất, sau khi quen anh. Cứ nghĩ vì mình có đức tính đặc biệt và nổi bật. Nhưng mọi giấc mơ đều tan biến vì: "Viện đại lí do nào đó thôi, để bọn kia khỏi đeo bám. À mà lỡ đóng kịch rồi. Đóng trọn vai đến suốt đời nhá. hahahaha ". Và vì vốn dĩ cô có đức tính ngộ nhận. Nên cứ nghĩ những gì anh nói đều là sự thật.
"Tới rồi cô nương ". "À....ờ ờ" Vốn dĩ cô luôn có đức tính thẫn thờ. Bởi cái nắm tay, cái nháy mắt của anh cũng đủ làm tim thành hàng vạn mảnh vỡ. Nhớ ngày valentine đầu tiên, anh đạp xe đội mưa chỉ vì muốn tặng cô cành hoa hồng cho có lệ đúng nghĩa người yêu và không bị mang tiếng là vô tâm. 5 mùa valentine trôi qua, anh vẫn đều đặn gửi Chocolate cho cô dù ở 1 đất nước xa xôi. Vì: "Ở nhà mẹ ép ăn đồ ngọt nhưng anh không thích nên gửi cho em. hahaha". Và vốn dĩ cô có đứa tính thẫn thờ dễ tin. Nên cứ nghĩ lời anh nói đều là sự thật.
"Ăn kem đi em, lọai vani em thích". Nhận lấy que kem trong tay anh. Vô tình chạm vào bàn tay ấy. 5 năm rồi cô mới cảm nhận vị ấm áp, thô ráp. Bỗng cuộn băng kí ức tua nhanh trước mặt. Cảnh ngày đầu đến trường mới. Thề với lòng quyết không yêu lo học hành. Nhưng 3 tháng sau cô nuốt lời thề trắng trợn. Đồng ý làm người yêu anh với ánh mắt ghen tị từ mọi cô gái. Cảnh anh đạp xe giữa mưa, tấm lưng to che cả gió, cả mưa và cả cuộc đời cô. Cảnh hai người núp mưa tại 1 mái hiên nhỏ. Anh hát "She Will Be Loved " cô mong mưa đừng bao giờ tạnh, đễ gần anh thêm một chút. đễ bài hát đừng bao giờ ngừng, đễ cô không bao giờ thóat khỏi khung cảnh này.......
"Dê à. Người ta sắp có vợ nhé ". "Ờ .... Thì người ta sắp lấy vợ ". Cô mặn đắng khắc sâu vào lòng: "NGƯỜI TA SẮP LẤY VỢ " 5 chữ đau đớn hơn cả mọi thứ cô từng trãi qua. Mọi trò chơi hôm nay cô cùng anh thực hiện khi còn thời sinh viên đó chỉ là ước muốn. Thầm nghĩ giá như đó chỉ là ước muốn, mãi chỉ là ước muốn và đừng bao giờ thực hiện. Cứ để đó như một món nợ mà không bao giờ muốn trả. Vốn dĩ đây là một công cuộc bù đắp vì khi là của anh. Cô là một người ngòai ước muốn ra. Chẳng thể có gì.
Sài Gòn 18 tháng 10
Trước ngày cưới 10 ngày
Thánh chỉ đến.
"Khỉ. Nhớ lời hứa của mình không. Ngày anh cưới em sẽ thiết kế váy đấy. Anh cho em 10 ngày nhá. hahahaha ". Cô buông dài cảm xúc với đầu óc trống rỗng. Mười ngày nữa anh sẽ mãi chẳng là người con trai từng bảo vệ chăm sóc mình. Anh thuộc về một người khác. Chỉ riêng cô là không nhận ra điều đó. Ngồi xới tung sấp giấy cũ. Có hinh dung và đặt mình vào vị trí người con gái trong ngày cưới. Vẽ vẽ, tô tô, ba tờ đều là khuôn mặt anh...
Càng cố bản thân càng gục ngã. Cô không phải cô dâu và anh không phải hòang tử của cô nữa. 240 tiếng nữa. Dưới hàng ghế khán giả. Người yêu cũ được vinh hạnh xem anh chính thức từ bỏ đời sống độc thân mà ràng buộc với người con gài xinh đẹp ấy. Cô ta cướp cả thế giới của cô. Cướp luôn cả giấc mơ sánh bước bên anh cũng trao nguyện ước. Bây giờ chỉ vì lời hứa mà chưa bao giờ bản thân mình gật đầu. Mặn đắng vẽ mẫu váy cưới mà người mặc không phải là mình. Cô ngồi vào một góc. Nhìn từng sấp giấy như nhìn từng kỉ niệm. Gía như cô chịu vẽ lại quãng thời gian bên anh để đốt đi cho dễ thở hơn bây giờ. Tới mảnh giấy vẽ cô dâu với đầm cưới đơn giản. Nét vẽ cũng thô sơ. Đó là ngày anh hứa lấy "chính nhà thiết kế ". Đó là ngày còn là của nhau khi cô chưa đi du học. Và quan trọng là chiếc đầm đó được hình thành từ niềm hạnh phúc. Thế là quyết định chọn và gửi đi cho người bạn thân thiết để kịp hòan thành...
Sài Gòn 19 tháng 10
Trước ngày cưới 9 ngày
Thánh chỉ đến. "10 phút nữa anh đến. Em cùng đi chọn bánh kem với anh".
Đôi mắt sưng húp vẫn kìm chân cô với cái giường: "Gía anh ta cũng yêu và giữ chặt tao như mày với cái giường". Bước ra ngòai. Hôm nay trời lại nắng.
"Trời ơi em đừng nói đôi mắt ấy là style ở Nhật nhá. hhahahahaha " "Ừm. Quê mùa. Go Go". Cùng anh đi vào nhà hàng. Họ đưa cho "ĐÔI VƠ CHỒNG TRẺ " - theo ý của mọi người gọi là vậy. Nào Chocolate, Dâu, Cam. Tóm lại là một vựa trái cây. Nhưng anh chọn Vani. Trùng mùi kem cô thích nhất. Lại một vết đâm vào tim mình. Vị vani mặn đắng chẳng còn ngọt ngào như lần đầu anh mua. Lúc đó cô ăn tận hai que mà chẳng ngán. Và từ đó dù như thế nào chỉ cần cô thích, cô muốn ăn. Anh nhất định sẽ mang tới. Bây giờ cô vẫn chưa sẵn sàng để nếm mà. Sự thật phũ phàng khiến cô nghẹn tận cổ họng. Nuốt trôi những thứ đã qua. Miệng vẫn khen đáo để bánh kem ngon. Vani ngọt...
"Chọn bánh này nha em. Cô ấy sẽ thích lắm. Cùng là con gái mà " - "Ừm .... Ừm ". "Anh nói đâu có sai, em đúng là quân sư của anh. hahahaha" - "Thôi đi mua nhẫn với anh ... Tất nhiên cũng là cho đám cưới ". Tới cửa hàng "ĐÔI VỢ CHỒNG TRẺ " lại bước vào. Cô và anh chọn trùng cặp nhẫn. Chị bán hàng khen đáo để sao trông đẹp đôi quá. Anh đeo thử chiếc nhẫn vào tay cô. Bỗng cô nhớ lúc anh ghé tiệm quà lưu niệm ngay góc trường. Mua chiếc nhẫn chưa đầy 20 nghìn. Cũng hành động đeo vào tay cùng lới hứa "Khi nào em đi học về anh mua chiếc đắt hơn và cưới em. hahaha. Giờ có nhiêu đó à. Đặt cọc nhá". Lúc ấy nụ cười anh dành cho cô sao vô tư quá. Chỉ yêu và yêu chẳng hề toan tính. Cô cũng thế, dại khờ tin đến tận bây giờ...
"Chọn cặp này nha em. Cô ấy sẽ thích lắm. hahahaha". "Ừm ừm ". "Uả khóc hả". "Không chiếc nhẫn đắt quá. Em tiếc tiền." "Điêu. Anh trả mà hahaha"
...
"Thôi anh đèo em vềTrễ rồi mà đầm cưới sao rồi em" - "Ổn cả anh ạ" -  "Thế còn em" - "Ổn cả anh ạ" - "Ừm vậy thì anh mừng....."
co-dau-2
Sài Gòn 20 tháng 10
Trước ngày cưới 8 ngày
"Đi dạo em ơi"
"Em bận về chiếc đầm quá"
"Thôi vậy"
Sài gòn 22 tháng 10
Trước ngày cưới 6 ngày
"Gặp anh chứ "
"Em mệt lắm. Bữa sau nhé "
" .... "
Cố chống chế một lí do để không gặp anh. Chiếc đầm cũng đã hòan thành. Nó tinh tế hơn cô nghĩ. Lớp vải ren mỏng nữa kín nữa hở. Phần vải được tỉ mỉ khâu vá. Trọn vẹn và đẹp đẽ như tình yêu cô dành cho anh. Ướm thử vào người và soi trước gương. Nước mắt lưng tròng tưởng tượng cùng anh tay trong tay bước vào lễ đường rồi thành vơ chồng. .....
Sài Gòn 23 tháng 10
Trước ngày cưới 5 ngày
Không sms
Sài Gòn 24 tháng 10
Trước ngày cưới 4 ngày
Không sms
Sài gòn 25 tháng 10
Trước ngày cưới 3 ngày
Không sms
Chắc là anh bận cho đám cưới ..... Chỉ người rảnh như mình mới tơ tưởng ...... đến những thứ không có......
Sài Gòn 27 tháng 10
Trước ngày cưới 1 ngày
"Mai anh cưới, em mang theo váy cưới và tới nhà thờ hộ anh. 7 giờ nhé"
Cô ngã quỵ trước thái độ của anh. Lôi cô từ Nhật trở về. Hại cô thê thảm. Trái tim con người là thịt chứ chẳng phải sắt đá. Anh cứ đùa giởn cố gợi những vết thương trong cô để làm gì. Hay a hận 5 năm nay cô không về thăm anh. Để bây giờ nhìn anh lên xe hoa lòng cô như tan hòa đầy đau đớn. Không trách anh vô tình. Trách duyên số chưa đủ lớn để vượt qua thử thách. Trách ngày ấy cô bỏ anh với vô vàn nỗi nhớ cuộc trào. Trách cô bỏ quên con gấu anh đi phụ quán bà Bảy tới tận tối khuya đễ mua cho cô mà không kịp mang theo. Trách chiếc nhẫn phai màu lớp phủ, nhạt nhòa trơ trọi. Cô tự giày xéo mình với những lỗi bất tắc. Đêm nay trời lại mưa....
Sài Gòn 28 tháng 10
Ngày cưới
Hôm nay dậy thật sớm. Cô trọn chiếc váy ôm màu trắng tinh khiết. Bới tóc trang điểm nhẹ nhàng. Nhìn trước gương cố động viên mình. "Mày giỏi giả vờ lắm. Cứ tưởng tượng lát nữa xem phim kinh dị là được" - Kéo lớp màn cố hi vọng tìm được vài tia nắng. Nhưng. Mưa suốt đêm và tới sáng. Mưa bụi phủ đầy vai cô. Gói ghém chiếc đầm kỉ càng. "Hiện tại nó còn quý hơn cả sinh mạng mình". Cô thầm thở dài nói. Chiếc xe máy lại hư. Chết tiệt. Cô chỉ còn nước chây bộ đến nhà thờ cách đây không xa. Bộ dạng chẳng thể thê thảm hơn. Đầu tóc ướt sũng. Mascara chảy tèm lem. Nước mắt cô hòa với làn mưa. Những giọt nước mắt đau khổ.
Tới nhà thờ. Tất cả trống rỗng ngòai cha sứ. Có hoa Phong Lan cô thích được đặt dọc lối đi. Có bài hát cô thích được vang lên:
"When the rain is blowing in your face,
And the whole world is on your case,
I could offer you a warm embrace
To make you feel my love.
When the evening shadows and the stars appear,
And there is no one there to dry your tears,
I could hold you for a million years
To make you feel my love."
Và một giọng nói cô thích ......
"Anh chưa từng thấy cô dâu nào xấu như em. Thay váy đi. Nghĩ là anh kêu em về đây cho có thôi đó hả. Nếu không ép thì định nuốt lời thề đóng vai Vợ Chồng với anh luôn sao. Anh luôn giữ lời hứa mà .... Ngốc..."